 hay nhìn sang phải nữa cho đến khi tới được Tiền sảnh sáng rực ánh đèn. 


o0o 


Sáng hôm sau Harry đi xuống ăn điểm tâm cùng với tất cả tụi con trai trong cùng ký túc xá. Tất cả tụi nó đều có vẻ như cho là cây chổi thần Tia Chớp xứng đáng với một sự dàn chào danh dự như vậy. Khi Harry bước chân vào Đại Sảnh đường, bao nhiêu cái đầu cùng quay về phía cây chổi thần Tia Chớp, và tiếng xuýt xoa trỗi lên khắp nơi. Harry nhận thấy, với sự khoái trá khôn cùng, rằng cả đám nhà Slytherin sửng sốt như bị sét đánh. Ron hớn hở vừa ngoái nhìn Malfoy vừa hỏi Harry: 
-- Bồ có thấy cái bộ mặt của nó không? Nó không thể nào tin được! Thiệt là đã hết chỗ nói! 
Wood cũng rạng rỡ ké dưới vầng hào quang của cây Tia Chớp. 
-- Đặt nó ở đây nè Harry! 
Anh ta đặt cây chổi ở giữa bàn, cẩn thận xoay trở cho cái nhãn hiệu của cây chổi phơi bày ra lấp lánh. Chẳng mấy chốc mọi người từ các bàn ăn của nhà Ravenclaw và Hufflepuff cùng xúm xít lại ngắm nghía. Cedric Diggory cũng đến để chúc mừng Harry có được một cây siêu chổi tuyệt vời để thay thế cho cây Nimbus, và bồ của Percy là Penelope nhà Ravenclaw cũng đến để hỏi xem liệu chị có thể được tận tay cầm lấy cây chổi Tia Chớp một cái hay không? 
Trong khi Penelope xem xét Tia Chớp một cách tỷ mỷ, thì Percy hăng hái bảo: 
-- Thôi, thôi, Penny, đừng có ngầm phá hoại nó nha. 
Percy giải thích với đội banh: 
-- Penelope và anh đánh cá với nhau. Mười Galleon cho kết quả trận đấu đấy! 
Penelope đặt cây chổi thần Tia Chớp xuống, cám ơn Harry và đi trở lại bàn ăn của nhà Ravenclaw. Percy khẩn thiết thì thầm với Harry: 
-- Harry, nhứt định là em phải thắng nha! Anh không có mười Galleon để chung cá đâu! Ơi, anh đến đây, Penny! 
Và anh ta lật đật vọt đi sang bên ấy để cùng ăn với Penelope một miếng bánh mì nướng. 
Một giọng nhừa nhựa lạnh lùng vang lên: 
-- Mày có chắc là biết cỡi cây chổi đó không, Harry? 
Draco Malfoy cũng đến gần để ngắm cây chổi Tia Chớp, cùng với hai thằng bạn Crabbe và Goyle đi kè sau lưng. Harry đáp, giọng tỉnh queo: 
-- Ờ, nhắm được mà. 
Ánh mắt của Malfoy ánh lên vẻ nham hiểm: 
-- Nó có nhiều đặc tính độc đáo hén? Đáng tiếc là nó không kèm theo dù... để phòng trường hợp mày đến gần một giám ngục Azkaban. 
Crabbe và Goyle cười hinh hích. Harry nói: 
-- Còn mày, Malfoy, cũng đáng tiếc là không có gắn thêm một cánh tay xơ cua để nó bắt trái banh Snitch dùm mày. 
Đám học sinh nhà Gryffindor phá ra cười lớn. Đôi mắt nhợt nhạt của Malfoy nheo lại, nó lỉnh đi chỗ khác ngay. Đám nhà Gryffindor nhìn theo Malfoy về nhập bọn với đám nhà Slytherin. Tụi nó chụm đầu với nhau, hẳn nhiên là để hỏi Malfoy xem cây chổi thần của Harry có đúng thực là một cây Tia Chớp không? 
Lúc mười một giờ thiếu mười lăm, đội Gryffindor bắt đầu đi đến phòng thay đồ. Thời tiết so với lúc tụi nó đấu với đội Hufflepuff thì thiệt là khác biệt một trời một vực. Trời hôm nay mát mẻ, trong veo, thoảng chút gió nhẹ. Phen này không thể có chuyện tầm nhìn bị hạn chế nữa, và Harry mặc dầu căng thẳng, cũng bắt đầu cảm nhận nỗi hồi hộp phấn khích mà chỉ có một trận đấu Quidditch mới đem lại được cho người ta. Tụi nó có thể nghe thấy cả trường đang kéo nhau đến sân vận động. Harry cởi tấm áo chùng đen đồng phục của trường ra, rút cây đũa phép ra khỏi túi áo chùng và nhét vô bên trong chiếc áo thun mà nó mặc bên dưới tấm áo chùng đồng phục đội bóng Quidditch. Nó những mong sao cho nó khỏi phải xài đến cây đũa phép trong trận đấu này. Và nó bỗng nhiên thắc mắc không biết giáo sư Lupin có mặt trong đám đông để quan sát nó hay không. 
Khi tụi nó chuẩn bị rời phòng thay đồ, Wood nói: 
-- Các em biết chúng ta phải làm gì rồi đó. Nếu chúng ta thua trận này, chúng ta sẽ bị loại khỏi cuộc đua. Chỉ cần... chỉ cần bay như chúng ta luyện tập hôm qua là chúng ta sẽ chiến thắng! 
Tụi nó đi vào sân đấu giữa tiếng vỗ tay vang rần. Đội Ravenclaw mặc đồng phục màu xanh lơ đã đứng sẵn giữa sân đấu rồi. Tầm thủ của họ là Cho Chang, nữ cầu thủ duy nhứt của đội Ravenclaw. Cô bé thấp hơn Harry gần một cái đầu, và mặc dù Harry hết sức căng thẳng, nó vẫn không thể không nhận thấy cô bé cực kỳ xinh đẹp. Khi hai đội đứng đối diện nhau đằng sau đội trưởng của họ, cô bé mỉm cười với Harry, và Harry cảm thấy một cái thót nhẹ đâu đó trong bụng mà nó thấy hoàn toàn không phải do lo lắng mà có. 
Bà Hooch nói nhanh: 
-- Wood, Davies, hãy bắt tay nhau. 
Wood bắt tay đội trưởng đội Ravenclaw. 
-- Trèo lên chổi... chờ tiếng còi của tôi... ba... hai... một... 
Harry phóng vọt lên không trung và cây chổi thần Tia Chớp lượn vòng càng lúc càng cao hơn nhanh hơn bất kỳ một cây chổi thần nào khác. Harry lao quanh sân vận động và nheo mắt tìm kiếm trái banh Snitch, lắng nghe tất cả những lời bình luận của Lee Jordan - bạn thân của hai anh em Fred và George. 
-- Các cầu thủ đã bay lên rồi, và niềm phấn khích lớn lao của trận đấu này chính là cây chổi thần Tia Chớp mà Harry Potter đang cỡi để thi đấu cho đội Gryffindor. Theo như sách hướng dẫn Chổi Thần Nào thì Tia Chớp sẽ là hiệu chổi thần được chọn cho đội tuyển quốc gia ở cuộc thi đấu Quidditch Vô địch thế giới năm nay... 
Giọng của giáo sư McGonagall cắt ngang: 
-- Jordan, em làm ơn thuật cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra trong trận đấu đi chứ! 
-- Dạ, xin vâng lời giáo sư... chỉ là cung cấp một tý thông tin nền thôi mà. Nhân tiện nói luôn, chổi thần Tia Chớp có Thắng tự động thiết kế bên trong và... 
-- Jordan! 
-- Dạ, dạ, đội Gryffindor đang lấn sân, Katie Bell của đội Gryffindor đang nhắm tới khung thành... 
Harry vượt qua mặt Katie theo hướng ngược lại, chăm chú nhìn quanh tìm kiếm một tia lấp lánh của trái banh vàng. Nó nhận thấy Cho Chang đang theo sát đuôi nó. Chắc chắn cô bé này bay rất giỏi, cứ cắt ngang đường bay của Harry, buộc Harry phải đổi hướng. Fred quát to khi lướt vụt qua Harry để truy đuổi trái banh Bluger đang nhắm tấn công Alicia: 
-- Cho cô ta thấy khả năng tăng tốc của Tia Chớp đi Harry! 
Harry thúc cây Tia Chớp tới trước khi nó bay vòng vòng phía trên mấy cột gôn của đội Ravenclaw khiến cho Cho Chang bị tụt lại phía sau. Vừa khi Katie ném thành công và ghi bàn đầu tiên của trận đấu rồi đám Gryffindor ở cuối sân đấu đang mừng vui như điên khi Harry nhìn thấy: trái banh Snitch là là gần sát mặt đất, nhẹ nhàng bay lượn bên một cái rào chắn. 
Harry lao xuống. Cho Chang nhìn thấy Harry đang làm gì, lập tức bám sát theo. Harry tăng tốc độ tối đa, máu nó sôi lên hồi hộp, lao xuống kiểu này là ngón nghề đặc biệt của Harry. Nó chỉ còn cách mặt đất ba thước... 
Bỗng nhiên một trái Bludger bị cầu thủ đội Ravenclaw tống cho một đấm, bèn bay vụt loạn xạ, Harry phải xoay mình, lệch hướng bay để né trái Bludger tông vô nó trong đường tơ kẽ tóc; và chỉ trong mấy giây quan trọng đó, trái Snitch lại biến mất. Từ đám cổ động viên của đội Gryffindor vang lên tiếng rú "ÔÔÔÔÔiiiii!" đầy thất vọng, nhưng từ bên đám cổ động viên của đội Ravenclaw thì rộ tiếng vỗ tay rào rào hoan hô Tầm thủ của họ. George làm hả cơn giận của mình bằng cách đấm trái Bludger thứ hai thẳng vào Tầm thủ của đội đối phương, khiến anh chàng kia phải lộn mèo trên không trung để né. 
-- Gryffindor đang dẫn trước 80-0, và hãy xem cây chổi thần Tia Chớp kìa! Bây giờ thì Harry đã thực sự khai thác triệt để tính năng của cây Tia Chớp. Hãy nhìn nó đổi hướng kìa... Cây Sao Chổi của Chang thiệt tình không thể coi là đối thủ của nó được. Sự thăng bằng chính xác của nó thiệt là đáng chú ý trong những cuộc... 
-- JORDAN! TRÒ ĐƯỢC MƯỚN ĐỂ QUẢNG CÁO CHO HÃNG CHỔI TIA CHỚP HẢ? CÓ TIẾP TỤC BÌNH LUẬN KHÔNG? 
Đội Ravenclaw đã lùi về phòng thủ, họ mới vừa ghi được thêm ba bàn, khiến cho đội Gryffindor chỉ còn dẫn trước năm mươi điểm. Nếu Cho bắt được trái Snitch trước Harry thì Ravenclaw sẽ thắng. Harry hạ xuống thấp hơn nữa, né được trong gang tấc Truy thủ của đội Ravenclaw, dáo dác nhìn khắp sân đấu để tìm kiếm như điên trái banh Snitch. Một ánh vàng lấp lánh lóe lên, một cái chấp chới của đôi cánh vàng... Trái banh Snitch đang lượn quanh phía trên cột gôn của đội Gryffindor... 
Harry tăng tốc, đôi mắt dán chặt vô ánh vàng trước mặt... nhưng chỉ một giây sau, Cho xuất hiện, không biết từ xó xỉnh nào trong không trung, ngáng đường Harry. Wood gầm lên: 
-- HARRY! ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ LÚC LÀM NGƯỜI HÀO HOA PHONG NHÃ! CỨ HẤT NÓ RA KHỎI CHỔI NẾU CẦN PHẢI LÀM NHƯ VẬY! 
Harry bay lệch đi để tránh va chạm. Nó quay đầu lại nhìn và bắt gặp ánh mắt của Cho, cô bé đang nhoẻn miệng cười. Trái banh Snitch lại biến mất một lần nữa. Harry xoay cây Tia Chớp hướng lên và vọt lên cao hơn chỗ đang diễn ra trận đấu đến bảy thước. Nó liếc mắt ra sau thấy Cho vẫn bám sát theo... Cô bé này đã quyết định bám theo Harry thay vì truy tìm trái banh Snitch. Vậy thì... nếu cô bé muốn bám theo đuôi Harry thì cô ta phải lãnh lấy cái hậu quả vậy... 
Harry lại lao xuống một lần nữa, và Cho, tưởng là Harry lại phát hiện ra trái banh Snitch, bèn phóng theo thật sát. Đang lao xuống, Harry đột ngột phóng vọt trở lên, còn cô bé cứ chới với theo đà lao xuống. Một lần nữa Harry lại phóng vọt lên nhanh như một viên đạn, và rồi Harry nhìn thấy nó lần thứ ba: trái banh Snitch đang chấp chới bay lóng lánh phía trân sân đấu phía sân của đội Ravenclaw. 
Harry tăng tốc, và phía dưới nó mấy thước, Cho cũng tăng tốc. Harry sắp chiến thắng, sắp giành được trái banh Snitch trong tích tắc nữa mà thôi. Bỗng dưng... 
-- Ối! 
Cho kêu lên, chỉ tay xuống dưới sân cỏ. Harry bị Cho chi phối tâm trí, cũng nhìn xuống. 
Ba giám ngục Azkaban, ba giám ngục Azkaban trùm áo đen, đội nón trùm đầu bịt mặt, đang ngước nhìn lên Harry. 
Harry không ngừng lại để suy nghĩ. Thọc một bàn tay vô cổ áo của tấm áo chùng, nó rút ra cây đũa phép và gầm lên: 
-- Expecto patronum! 
Một cái gì đó màu trắng bạc, một cái gì đó khổng lồ, bùng ra từ đầu cây đũa phép. Harry biết thần Hộ mệnh của nó phóng thẳng vào lũ giám ngục Azkaban, nhưng nó không dừng lại giây nào để xem kết quả, đầu óc vẫn tỉnh táo một cách kỳ diệu, nó cứ nhìn thẳng tới trước... và nó sắp đạt tới rồi. Nó vươn ra bàn tay hãy còn nắm chặt cây đũa phép và chỉ cần khép mấy ngón tay quanh trái Snitch nhỏ xí